Đôi dòng tâm sự nhân ngày Quân lực VNCH 19-6

Đôi dòng tâm sự nhân ngày Quân lực VNCH 19-6
——————

Tâm sự với bạn đầu gối

Nguuyên Nguyên Thạch

Ê đầu gối, đêm nay tau buồn lắm
Thức dậy đi để lẩm cẩm với nhau
Tau nói
Mày nghe
Nhưng sao mày chẳng nói câu nào?
Là lịch sự, hay làm cao mày nhỉ!.

Như bao ngàn lần trước
Đêm nay, tau miên man suy nghĩ
Mà dòng đời đâu mãi chỉ là thơ.

Mày thấy không, những cụ già, phụ nữ, trẻ thơ
Tám mươi lăm triệu dân Việt đang vật vờ cuộc sống…

Thôn xóm điêu tàn, thành thị ngẩn ngơ trông ngóng
Bao hận thù ngầm cơn sóng trào dâng.

Tau giờ chỉ còn mày duy nhất là một thằng bạn chí thân
Thằng bên phải đã hiến phần cho đất nước.

Nhớ thuở xưa, ra chiến trường, tau có hai đứa mày, thằng theo sau thằng tiến trước
Mày bên trái thì còn phần phước ở lại đây
Khi tau buồn đời uống rượu, nạn gỗ lang thang thì cái đầu mày cũng ngất say
Bụng cào đói, tay run đánh đàn, mày đứng thẳng.


Đám Việt cộng chúng khinh khi tau “Thằng ngụy quân” què một cẳng
Lê lết tàn đời thà nghèo đói, tau chẳng ăn xin
Mày với tau, hai chiến hữu tự tin
Cờ Tổ Quốc sẽ rực nghìn tia hy vọng.

Mày hào hùng, không như những thằng đảng viên hèn hạ bon chen tranh giành cuộc sống
Tuy còn hai chân nhưng chúng bước bởi hai đầu
Những thằng Việt gian cũng muốn tiến thân bằng quì gối, chẳng biết hổ thẹn là đâu
Chắc mày cũng nhớ cái tên Cao Cầu trong Thủy Hử…

Ê, sao mày cứ mãi lặng im?
Không đối đáp với tau một chữ!
Hằng đêm tau buồn nhưng có bao giờ giận dữ với mày đâu
Thức dậy đi đầu gối của tau ơi, hãy nhìn thế nhân để tao mày đối đáp vài câu
Mình què quặt lê thân sầu mãn kiếp.

Tau không nằm
Mày cũng đứng
Mày anh hùng nhưng sao cứ mãi câm thim thíp?
Chẳng lẽ mày buồn đời, chọn lặng im trọn kiếp tàn hơi?
Tau cô đơn…
Tau buồn
Nhưng lệ đã hết rơi
Thôi mày cũng như tau, những mảnh đời thầm lặng.

Đừng buồn nhé
Đời là những chuỗi dài cay đắng!.

***

Quên Lãng

Dạo tháng Ba, em vừa tròn mười chín
Anh chiến trường trót phận kẻ thương binh
Những lá thư xanh hương ủ trang tình
Còn bỡ ngỡ đời sinh viên đại học.

Tháng Tư đến
Dòng đời theo cơn lốc
Bão giao mùa tang tóc gợi thương đau
Tuổi trẻ niềm tin tha thiết dạt dào
Bỗng nhập cuộc chung niềm đau Đất Nước.

Tôi trở lại cao nguyên miền sơn cước
Đường mù sương đẫm ướt nửa tấm thân
Kẻ một chân, lê nẻo bước phong trần
Cánh tay phải cũng trọn dâng choTổ Quốc.

Từ dạo ấy nỗi niềm dâng chất ngất
Tây Nguyên buồn lất phất giọt thu rơi
Kiếp lang thang lạnh buốt giữa đất trời
Thầm giã biệt tình ơi, Hương nào biết.

Mai có về, xin em đừng luyến tiếc
Kẻ phế tàn đời ngã nghiệt thương đau
Hạnh phúc nào, hay tủi thẹn bên nhau?
Tiễn quá khứ…nhói đau lời vĩnh biệt.

Cũng từ dạo ấy, tôi làm người thua thiệt
Dĩ vãng buồn là chiếc võng đong đưa
Chiều tàn hoang dấu binh lửa tàn chưa?
Đời hiện nét những lọc lừa căm hận.

Nay còn gì đâu để tôi dấn thân vào thế trận?
Một mối hận thù
Một mối thương đau.

Bao oan khiên, những con tim nguyên vẹn thét gào
Nhân thế đã ném tôi vào quên lãng!
Phận tật nguyền đâu được làm người di tản
Trôi lững lờ, dạ hôm đói, sáng lo
Đêm lạnh về, một tay ấp ủ một chân co
Còn đâu nữa những hẹn hò cuộc sống?

Chiều tha phương lần về đôi mắt ngóng
Hương yêu xưa biệt dạng bóng phương nao
Tím thẫm hoàng hôn ngã dáng vẫy tay chào
Cô đơn nạng gỗ, niềm đau..thôi từ giã.

Mây ngàn thu, giọt rơi ru phiến đá
Gió thu ơi nghiêng ngả bóng Quê Hương
Người Thương Binh lê cuộc sống tha phương
Nửa tấm thân biền biệt chốn sa trường
Nửa còn lại bụi vương mờ lối mộng.

Nguyên Thạch

Bài Khác